Homepage
  Hôm nay thứ Sáu, 26-5-2017
English   Tieng Viet  
abc
 
  • Lịch học bồi dưỡng kiến thức từ lớp 4 đến lớp 12


  • Danh sách phòng thi và số báo danh Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT Chuyên Ngoại ngữ ngày 03/06/2017


  • Kết quả thi thử vào lớp 10 THPT Chuyên ngoại ngữ ngày 23/04/2017 (đợt 2)


  • Học sinh chuyên Ngoại ngữ giành học bổng 6,3 tỷ đồng của Đại học Columbia


  • Chung kết cuộc thi “Tuyên truyền về việc giảm nhu cầu sử dụng sừng tê giác cho học sinh Chuyên Ngoại ngữ”


  • Tra cứu số báo danh, phòng thi và địa điểm thi - Kì thi thử vào lớp 10 THPT chuyên Ngoại ngữ 2017 (đợt 2)


  • Nữ sinh THPT chuyên Ngoại ngữ giành giải Nhất U-TALK 2017


  • Sôi động vòng thi vẽ tranh “Tuyên truyền giảm nhu cầu sử dụng sừng tê giác cho học sinh Chuyên Ngoại ngữ”


  • Cựu CNNer tại Đại học Cambridge: Chuyên Ngoại ngữ luôn là nhà!


  • Festival văn hóa ‘Đa sắc màu Việt – Nga” năm 2017


  • Trang tin tuyển sinh của ĐHQG Hà Nội

    Locations of visitors to this page

    Lượt truy cập:#34964928
    26 người đang xem

     

     

     TIN TỨC > HOẠT ĐỘNG-SỰ KIỆN

    Liệu có bao giờ tôi quên

    4/11/2010  7:25 Chiều

    Chưa bao giờ tôi xúc động đến thế, chưa bao giờ tôi thấy trái tim mình hoà một nhịp cùng cất lên bài hát yêu thương, chưa bao giờ tôi vai xen vai, cảm như mình được ở trong một mái nhà chung với những người mà tôi chưa hề biết rõ. Chưa bao giờ, chưa bao giờ... Cái cảm giác ấy đến với tôi một cách mãnh liệt, cuốn tôi vào vòng xoáy với niềm vui và tình bạn. Nó mạnh mẽ đến nỗi mà bây giờ, hơn nửa tháng sau chương trình, định hướng tân học sinh THPT Chuyên Ngoại Ngữ (10+) mà lòng tôi vẫn xúc cảm lâng lâng. Giờ đây khi được nhìn lại những bóng áo xanh, áo vàng, nghĩ lại về chương trình ý nghĩa ấy mà lòng tôi trào dâng vô vàn cảm xúc khác biệt.
    Cái cảm xúc rõ ràng nhất dễ thấy nhất đó là niềm vui. Niềm vui nở trên môi tôi, niềm vui qua những cái nắm tay, cái ôm thật chặt, niềm vui qua những tiếng hát, tiếng cười hoà cùng với điệu nhạc vui tươi. Phải nói rằng chắc chắn trước hết đó phải là niềm vui trở thành một học sinh của trường chuyên Ngoại ngữ: là niềm vui khi đã vượt qua hàng nghìn bạn học sinh để bước chân vào mái trường này, là niềm vui được mặc chiếc áo đồng phục với lôgô "sắc màu" Chuyên Ngoại Ngữ và đó cũng chính là niềm vui khi được hướng một nền giáo dục hoàn hảo. Nền giáo dục ấy đã mang lại cho những người con của mái nhà Chuyên Ngoại Ngữ một không gian gia đình thực sự dưới không khí 10+. Tôi không thể quên được cái buổi sáng ngày hôm ấy, với tâm trạng háo hức và vô cùng thích thú, tôi chạy xe như bay đến trường. Nào mưa có ngăn được lòng tôi, nào có ngăn được cái niềm vui thích được sống trong không khí mà tôi hằng mong chờ bấy lâu nay. Niềm vui đó vỡ oà trong tôi khi tôi đã tới đây, bước vào nơi sân trường này. Niềm vui đó thôi thúc đôi chân tôi bước đi thật nhanh tới địa điểm OG mình và niềm vui đó còn trở nên lớn hơn khi tôi được khoác chiếc áo đỏ của một Camper. Và rồi chợt lúc đó, tôi bỗng cảm nhận được mình là một thành viên của tập thể, cảm thấy mình được giống như mọi người, cảm giác rằng giữa tôi với mọi người không còn khoảng cách.
    Và đúng như vậy, cái khoảng cách ấy đã hoàn toàn biến mất trong những tiếng Cheer, những cái vỗ tay và dậm chân thật mạnh. Tất cả chỉ còn là chúng ta và niềm vui, không còn tôi riêng nữa, chỉ là CNN mà thôi. Cái cảm giác vui thích ấy không dừng lại, nó quấn lấy tôi trong những phút giây họp OG, là những phút giây gần gũi những người bạn, chia sẻ và vui đùa cùng nhau khiến OG như trở thành một mái nhà trong tôi. Mái nhà đó chỉ có các anh chị OGL và chúng tôi, những Camper bé nhỏ nhưng sao mà ấm áp. Tôi vui khi nghe những câu chuyện cười, nghe những câu chuyện ma rợn người hay chơi trò chơi tập thể quây quần, nắm tay và khoác vai nhau.Vui khi được mời mọi người ăn bữa cơm trưa ấm áp, trốn ngủ trưa để hù nhau doạ ma. Và tất cả cùng cười. Có lẽ niềm vui trong tôi chỉ là một điều nhỏ nhưng khi nó được kết nối với nhiều người khác, nó lại trở nên to lớn vô cùng như người ta vẫn bảo "niềm vui nhân đôi". Niềm vui rộn ràng trong phần chơi truy tìm kho báu, hào hứng trong những màn thử thách mặc cả, đoàn kết trong những lúc bị phạt. Dường như nụ cười không bao giờ tắt trên môi tôi, trên môi của con bé tập nhảy mass dance dưới mưa và về nhà bị sổ mũi, niềm vui của con bé chạy nhảy cả ngày mà bị đau chân. Niềm vui chan hoà trong không gian, như là oxi cho sự sống của tôi trong cái ngày ý nghĩa ấy.
    Niềm vui đó dẫn tôi đến một xúc cảm khác, một xúc cảm hơn thế ở 10+ Night. Khi đó niềm vui lắng nhạt hơn, và trên bức tranh cảm xúc tôi lúc đó, màu vàng niềm vui được tô thêm rực rỡ bởi màu đỏ của tình cảm yêu thương, của cảm xúc yêu thương và được yêu thương. Bốn trăm tám ba Camper cùng vô số các OGL cùng nhau say trong tiếng nhạc. Trước là cái sôi động cuồng nhiệt trong những điệu vũ làm ta gần nhau hơn, sau là những bài hát du dương gợi cho tôi bao suy nghĩ. Tôi vẫn còn nhớ như in từng lời của cô Chính, của chị IC, của anh 3Đ. Những lời đó khiến nước mắt tôi cứ tràn ra khôn xiết. Đó là cảm giác hạnh phúc của một con bé có những năm học cấp hai thu mình lại đẩy tất cả mọi người xung quanh ra xa, của một con bé luôn luôn đi một mình, làm một mình với một khuôn mặt tưởng như là lạnh lùng nhưng hàm chứa bao nỗi niềm biết mấy. Vậy mà giờ đây tôi được sống một cuộc sống dưới tình yêu thương của những người bạn mới, những người bạn chưa biết rõ những yêu thương nhau như một nhà, những anh chị chưa quen nhưng chăm sóc tôi như em ruột. Bởi vậy mà bao cảm xúc yêu thương mãnh liệt trong tôi bừng lên khiến đôi tay tôi - đang nắm tay người bạn bên cạnh bỗng chốc xiết chặt lại và vòng tay tôi mở rộng để ôm lấy những người bên cạnh, những người bạn cũng như những anh chị OGL. Hạnh phúc trở thành thành viên của gia đình Chuyên Ngoại Ngữ, cảm xúc của một người mà tin rằng mình sẽ không bao giờ cô đơn nữa. Tình cảm ấy khiến tôi vừa yêu gia đình Chuyên Ngữ lại vừa chạnh lòng nghĩ đến gia đình nhỏ của mình.
    Cô Chính-người mẹ hiền ở mái nhà Chuyên Ngữ - trong phút giây nồng ấm này đã trao cho chúng tôi bao lời. Những lời chia sẻ thân thương và thực quá, những lời nhắc nhở, bảo ban ân cần thế. Lòng tôi trào dâng tình cảm yêu cha mẹ, trào dâng lòng biết ơn, niềm cảm thông và cảm hiểu cha mẹ. Và cũng chính trong cái giây phút ấy, bạn biết không, tôi chỉ muốn oà ra, ôm lấy cổ của bố mẹ tôi và được nói thật lớn: "Con yêu bố mẹ nhiều lắm". Tình cảm thiêng liêng ấy lưu giữ trong trái tim tôi và hoà vào những ca khúc về tình cha mẹ, hát nó thật nhỏ thôi nhưng là hát riêng cho bố mẹ tôi, hát riêng cho gia đình nhỏ của tôi, cho những người yêu tôi nhất. Và khi những ca từ của bài hát "The best day" (ngày tuyệt vời nhất) dội lại trong tôi với những con chữ "Stay bach and watch me shine" (ở lại và xem con toả sáng) một nghị lực mãnh liệt trỗi dậy trong tôi, một nghị lực lớn để học giỏi hơn, thành đạt trong tương lai và luôn làm hài lòng bố mẹ. Tất cả đó là hạnh phúc, là cảm xúc yêu thương và được yêu thương. Tôi ôm lấy những người bạn để truyền cái cảm xúc ấy đi thật xa, thật xa... 10+ đã gần đến giờ kết thúc, tôi cùng những thành viên mới trong gia đình Chuyên Ngữ của tôi hát vang bài chúc mừng sinh nhật cho chúng tôi. Cảm giác được sinh ra một lần nữa là cảm xúc của một niềm vui, của một niềm hạnh phúc. Và cái cảm giác khi được treo những vật kỷ niệm của OG vào cặp, được ôm những người trong gia đình mình là cảm giác yêu thương và được yêu thương. Tiệc tàn nhưng không phải là không còn nữa, nó sẽ tồn tại và tiếp tục sống trong lòng tôi. Xa trường một ngày thôi nhưng tôi sẽ nhớ lắm.
    Trèo lên xe và ôm chặt lấy bố tôi, vô vàn cảm xúc trào dâng khiến mỗi lúc vô tình thấy một bóng áo đỏ, như một phản xạ tự nhiên, tôi vẫy tay chào và nở một nụ cười rạng rỡ. 10+ một kỷ niệm đẹp, một sự kiện ý nghĩa. Nó sẽ sống mãi trong tôi, trong tiềm thức của một cô gái nhỏ đã sống một cuộc đời khác sau cái ngày ý nghĩa này. Cô bé hiện là học sinh lớp 10E xin hứa sẽ học tập thật tốt, làm vui lòng thầy cô bố mẹ và sẽ truyền ngọn lửa của vô vàn tình cảm ấy cho các em khoá sau. Ngọn lửa với muôn ngàn sắc màu đã thay đổi, sẽ nâng bước và chỉ đường cho tôi đến vô vàn thành công và tương lai tươi sáng trước mắt. Liệu có bao giờ tôi quên?

     Dương Hà Thục Anh-10E


    CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG

     



     
    Hệ thống quản lý văn bản và điều hành của ĐHQG Hà Nội

    Trang tin tuyển sinh của Trường Đại học Ngoại ngữ-ĐHQG Hà Nội

    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội

    Thủ tục hành chính đối với học sinh PTCNN

    Chi hội cựu giáo chức PTCNN

    © Bản quyền thuộc về trường THPT Chuyên Ngoại ngữ thuộc trường Đại học Ngoại ngữ - ĐHQG Hà Nội
    Địa chỉ: Đường Phạm Văn Đồng, Quận Cầu Giấy, Thành phố Hà Nội
    Điện thoại: (84-4) 3754 9958 - E-mail: info@flss.edu.vn