Homepage
  Hôm nay thứ Tư, 28-6-2017
English   Tieng Viet  
abc
 
  • Hội nghị Mô phỏng Liên Hợp Quốc Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ – FLSS MUN 2017


  • Quy trình nhập học khối 10 (k49) hệ chuyên (Năm học: 2017-2018)


  • Thông báo kết quả phúc khảo tuyển sinh vào lớp 10 Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ năm 2017


  • Thông báo về việc tổ chức nhập học hệ chuyên, nhận đơn phúc khảo và thông tin tuyển sinh hệ không chuyên kỳ thi tuyển sinh lớp 10 THPT Chuyên Ngoại ngữ năm 2017


  • Thông báo kết quả và điểm chuẩn hệ chuyên kì thi tuyển sinh lớp 10 Trường THPT Chuyên ngoại ngữ năm 2017


  • Dạ hội cuối năm "The Maydeavour"


  • Mô hình học Ngoại ngữ tại THPT Chuyên Ngoại ngữ – Nơi ươm mầm những nhân tài ngoại ngữ


  • Thông báo về kỳ thi chọn đội tuyển Học sinh giỏi Quốc gia Vòng 1 năm học 2017-2018


  • Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ bế giảng năm học 2016- 2017


  • Lễ tri ân - Khúc yêu thương K46


  • Trang tin tuyển sinh của ĐHQG Hà Nội

    Locations of visitors to this page

    Lượt truy cập:#34964928
    152 người đang xem

     

     

     TIN TỨC > HOẠT ĐỘNG-SỰ KIỆN

    Viết tiếp giấc mơ

    23/11/2012  9:43 Sáng


     
    Hà Nội, ngày…tháng…năm…

    Gửi cậu, người bạn đang ở một nơi nào xa lắm!

    Khi tớ đặt bút viết những dòng này, tớ đang ngồi dưới những tán cây đang ngả sắc về thu của mái trường Chuyên ngữ. Cho đến bây giờ tớ vẫn nghĩ mọi chuyện là giấc mơ, hoang đường và vội vã… Nhiều khi, tớ cũng hi vọng nó chỉ là một giấc mơ, để khi tớ tỉnh giấc, mọi thư quay trở lại với đúng quỹ đạo vốn có của nó. Thật điên rồ đúng không? Nhưng, tớ muốn vậy là vì cậu đó… Tớ muốn cậu được chạm tay vào giấc mơ của mình, được nhận lấy những trái ngọt sau bao năm cố gắng… Tiếc rằng, mọi thứ đẵ quá muộn để cả hai chúng ta quay lại, nên tớ sẽ giúp cậu thực hiện nốt ước mơ còn dang dở nhé!

    Tính đến bây giờ, tớ đã học tập dưới mái trường Chuyên ngữ một tháng. Thời gian ấy tuy ngắn ngủi, nhưng đến giờ tớ có thể nói tớ đã thực sự yêu Chuyên ngữ mất rồi. Xin lỗi nhé, vì tớ đã lỡ yêu giấc mơ của riêng cậu; nhưng cậu hãy cứ yên tâm, vì tớ vẫn đang cố gắng thực hiện lời hứa của chúng mình!

    Cậu còn nhớ chứ, cái ngày đầu tiên tớ và cậu cùng bước qua cánh cổng màu xanh cũ ấy, tớ chẳng có chút cảm xúc nào trong khi cậu tỏ ra rất đỗi vui mừng. Nhìn cậu lấp lánh niềm vui trong mắt, miệng líu lo đủ điều, rằng các Thầy cô Chuyên ngữ thế này, các anh chị Chuyên ngữ thế kia,… mà tớ thấy lạ lắm! Lúc ấy, Chuyên ngữ đối với tớ chỉ lá một cái gì xa lạ lắm. Ngôi trường bé xíu ấy cũng chẳng khác gì bao ngôi trường mình qua trên đường đi học hàng ngày. Và hơn nữa, việc mà cậu đang nỗ lực động viên tớ làm - thi vào Chuyên ngữ, với tớ là điều thật viển vông. Đến trong mơ tớ cũng không nghĩ đến chuyện vượt qua được hàng ngàn thí sinh khác để đặt chân vào ngôi trường này. Tớ thực sự tự ti về bản thân mình lắm cậu biết không! Tớ đâu có học siêu như cậu mà dám mơ ước cao xa thế chứ!... Nhưng nghe những lời năn nỉ cửa cậu, nhìn vào ánh mắt đầy khích lệ của cậu, tớ đã gật đầu. Tớ đã cho phép tự mở thêm cho mình một cơ hội; gọi là tự thử thách chính mình, nhưng quan trọng hơn là vì tớ muốn cậu vui, cậu tự hào về tớ. Nếu thua thêm một lần nữa thì cũng có sao, vì tớ đã từng thua nhiều lắm rồi. Và tớ đã cố gắng hết sức như tớ đã hứa với cậu!

    Cái ngày công bố kết quả, tớ cứ ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính, dưới ánh nắng hè hắt vào qua cửa sổ. Tớ không dám tin vào mắt mình, vì tớ đã đỗ, tớ đã trở thành học sinh Chuyên ngữ, tớ đã thực hiện được giấc mơ của cậu. Nhưng tớ không thể gọi tên cảm xúc của mình khi ấy, tớ vui hay buồn, phấn khởi hay thất vọng,… vì tớ đi tiếp, còn người tạm dừng lại là cậu. Nhớ lại ánh mắt lấp lánh của cậu hôm nào, sống mũi tớ cay xè. Buồn và tiếc, tớ ước có thể đổi kết quả cho cậu.

    Rồi đến cái ngày hôm ấy, cái ngày định mệnh sẽ theo tớ cả đời, khi nhận được điện thoại của cậu, tớ đang ngồi học tại nơi mà cậu xứng đáng được học hơn là tớ. Dưới sự huyên náo của các anh chị khóa trên dạy cheer, tớ nghe điện thoại một cách vội vã, và không ngờ, đó là lần cuối cùng cậu gọi tớ…

    Ngọc này, hãy yêu ngôi trường này thật nhiều nhé, yêu thay cả phần của tớ nữa”. Tớ hứa cậu à, và tớ vẫn đang thực hiện lời hứa đó. Bây giờ, tớ có thể hét thật to lên rằng, tớ yêu Chuyên ngữ nhiều lắm. Dưới mái trường này, tớ đã nhận được rất nhiều thứ và học được rất nhiều điều. Ngày trước, tớ từng chê Chuyên ngữ bé xíu, nhưng giờ tớ lại thấy thật vui vì điều đặc biệt đó. Chuyên ngữ nhỏ bé nên tớ đi đâu cũng thấy bạn bè, anh chị, điều ấy khiến tớ cảm giác nó như một gia đình vậy.

    Chuyên ngữ tuyệt vời hơn tớ nghĩ cậu ạ, và 10+ còn tuyệt vời hơn tất cả những gì tớ từng nghe tới. Lần đầu tiên trong đời, tớ được được trải nghiệm cuộc sống bằng tất cả các cung bậc cảm xúc, trong một ngày duy nhất. Tớ đã hiểu tại sao cậu, và có lẽ cả tớ nữa, lại yêu Chuyên ngữ đến vậy.   

    Ngày 10+, tớ được trải nghiệm cảm giác gia đình thực sự, đặc biệt là trong những bữa ăn. Bữa cơm 10+ có vị thật lạ, thật khác cậu ạ. Nó giản dị như chính tấm lòng cửa những người làm 10+, như tấm lòng của thầy cô, các anh chị dành cho chúng tớ. Nó còn là một sợi dây kết nối giữa các thế hệ, tạo nên một Chuyên ngữ thống nhất, mạnh mẽ hơn vì chúng ta cho nhau niềm tin và tình yêu. Đây chính là những điều mà tớ đã học được ở Chuyên ngữ, cậu ạ.

    Chuyên ngữ dạy tớ nhiều hơn những bài giảng cũ kĩ, những khuôn thước khô cứng của giáo dục.  Những bài học làm người, những bài học về cuộc sống, tớ đã học được rất nhiều từ nơi đây. “Chuyên Ngữ rất đặc biệt, và dù có đi xa bao nhiêu cũng không tìm được ngôi trường thứ hai”. Lời cậu nói, tớ vẫn nhớ, và tớ luôn tin tưởng điều đó. Thầy cô trong trường không đơn thuần chỉ là giáo viên nữa, mà là những thành viên, là cha mẹ trong gia đình lớn, gia đình thứ hai mang tên Chuyên ngữ.

    Cảm ơn cậu nhiều lắm, vì đẵ tặng trái tim tớ một hạt giống yêu thương dành cho Chuyên ngữ. Hạt giống này đã nảy mầm rồi, và tớ sẽ vun trồng để nó lớn thêm, xanh tươi và tràn đầy nhựa sống yêu thương. Cậu còn là người đã đưa tớ đến với Chuyên ngữ, còn các thầy cô và anh chị trong trường sẽ cùng tớ vun đắp thêm tình yêu, và rồi sau đó sẽ lại dành tặng nó cho những đứa em Chuyên ngữ tương lai của mình.

    Tớ viết ra những dòng này, không phải để cậu thấy ghen tị với tớ, mà để cậu có thể tin tưởng rằng, tớ đang làm rất tốt. Ba năm học cấp ba sẽ trôi rất nhanh, tớ biết điều đó, nên tớ sẽ cố gắng dành những năm cuối của đời học sinh này để làm một điều gì đó cho cậu, và cho Chuyên ngữ.

    Ở nơi xa, hi vọng cậu sẽ tiếp tục yêu Chuyên ngữ như trước đây, vì tình yêu của cậu sẽ là động lực để tớ yêu nhiều hơn nữa, và cho đi nhiều yêu thương hơn nữa.

    Cảm ơn cậu một lần nữa nhé – người dẫn đường thầm lặng của tớ!
     
    Gửi tình yêu này tới thiên đường, nơi ắt cậu đang mỉm cười! Ở thiên đường, chúc cậu luôn hạnh phúc với tình yêu của mình!

     Nguyễn Thái Hiển Ngọc – E44


    CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG

     



     
    Hệ thống quản lý văn bản và điều hành của ĐHQG Hà Nội

    Trang tin tuyển sinh của Trường Đại học Ngoại ngữ-ĐHQG Hà Nội

    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội

    Thủ tục hành chính đối với học sinh PTCNN

    Chi hội cựu giáo chức PTCNN

    © Bản quyền thuộc về trường THPT Chuyên Ngoại ngữ thuộc trường Đại học Ngoại ngữ - ĐHQG Hà Nội
    Địa chỉ: Đường Phạm Văn Đồng, Quận Cầu Giấy, Thành phố Hà Nội
    Điện thoại: (84-4) 3754 9958 - E-mail: info@flss.edu.vn