Homepage
  Hôm nay thứ Năm, 25-5-2017
English   Tieng Viet  
abc
 
  • Lịch học bồi dưỡng kiến thức từ lớp 4 đến lớp 12


  • Danh sách phòng thi và số báo danh Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT Chuyên Ngoại ngữ ngày 03/06/2017


  • Kết quả thi thử vào lớp 10 THPT Chuyên ngoại ngữ ngày 23/04/2017 (đợt 2)


  • Học sinh chuyên Ngoại ngữ giành học bổng 6,3 tỷ đồng của Đại học Columbia


  • Chung kết cuộc thi “Tuyên truyền về việc giảm nhu cầu sử dụng sừng tê giác cho học sinh Chuyên Ngoại ngữ”


  • Tra cứu số báo danh, phòng thi và địa điểm thi - Kì thi thử vào lớp 10 THPT chuyên Ngoại ngữ 2017 (đợt 2)


  • Nữ sinh THPT chuyên Ngoại ngữ giành giải Nhất U-TALK 2017


  • Sôi động vòng thi vẽ tranh “Tuyên truyền giảm nhu cầu sử dụng sừng tê giác cho học sinh Chuyên Ngoại ngữ”


  • Cựu CNNer tại Đại học Cambridge: Chuyên Ngoại ngữ luôn là nhà!


  • Festival văn hóa ‘Đa sắc màu Việt – Nga” năm 2017


  • Trang tin tuyển sinh của ĐHQG Hà Nội

    Locations of visitors to this page

    Lượt truy cập:#34964928
    73 người đang xem

     

     

     TIN TỨC > HOẠT ĐỘNG-SỰ KIỆN

    Mặt trời trong trái tim con

    30/12/2011  3:32 Chiều

    FLSS News: Cuộc thi viết “Những kỷ niệm sâu sắc về giáo viên chủ nhiệm và công tác chủ nhiệm lớp” được Bộ Giáo dục và Đào tạo chính thức phát động từ ngày 26/3/2011. Cuộc thi không chỉ nhằm tôn vinh, phổ biến kinh nghiệm của những giáo viên chủ nhiệm lớp mà còn góp phần nâng cao tính giáo dục về tấm gương đạo đức nhà giáo. Cuộc thi này có tới hơn 14000 bài dự thi từ khắp các tỉnh thành trên cả nước. Lễ tổng kết và trao giải cho các tác phẩm đạt giải đã được tổ chức đúng dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay.

    FLSS News xin giới thiệu với độc giả tác phẩm đạt giải Ba của Đỗ Mạc Quý Hòa, sinh viên khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Phương Đông, Trường Đại học Ngoại ngữ - Đại học Quốc gia Hà Nội. Quý Hòa nguyên là học sinh lớp 12D năm học 2010-2011 của Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ.



    “Đi cẩn thận nhé!”

    Con quay lại và nở một nụ cười buồn…

    Câu nói ấy, cô vẫn hay nói với con trước lúc con về. Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng khi cô vẫy tay và mỉm cười nhìn theo con trìu mến, thì nó lại trở thành một điều gì đó thiêng liêng và ám ảnh, để rồi giờ đây, mỗi lần nghe nó, con lại giật mình, bao kí ức ùa về chỉ trong khoảnh khắc…
     
    Suốt chín năm, con đã từng là một học sinh xuất sắc được “thầy yêu bạn mến”… Nhưng kể từ khi bước vào Chuyên ngữ, sự thay đổi quá lớn về môi trường đã khiến con hụt hẫng. Con chán nản, lơ là, và rồi xuống dốc thảm hại. Từ một học sinh gương mẫu, chăm ngoan, con bắt đầu có tư tưởng “nổi loạn”, không muốn đến lớp, không muốn nghe giảng, và tự nhủ rằng sẽ chẳng học được gì ở trường. Lớp 12, nghe tin cô chủ nhiệm, không ít lớp ghen tị với chúng con, nhưng con vẫn nghĩ: với con, ai chủ nhiệm cũng thế mà thôi. Con đã quá chai lì đến mức không còn hi vọng vào một điều gì đó tươi sáng nữa.

    Rồi cô xuất hiện.

    Cô khiến con bất ngờ khi thẳng thắn phê bình chúng con “vô tâm đến mức ích kỉ” ngay trong ngày đầu tiên nhận lớp khi có người không nhớ ngày sinh của bố mẹ, không biết em mình học trường gì,… Ấn tượng đầu tiên cô để lại trong con là một sự khó tính, và có chút gì đó khó gần.

    Sau này vẫn vậy, cô không bao giờ dễ dãi khi lớp mất trật tự, khi có những học sinh thường xuyên đi học muộn, không làm bài tập, hay có những ứng xử sai trái…

    Giờ Toán đầu tiên, cô đã khẳng định rằng cô sẽ dạy sao cho cả những học sinh không đi học thêm cũng có thể hiểu được. Cô cũng nói cô sẽ không dạy thêm cho những ai đã học cô trên lớp, bởi học cô như vậy đã là quá đủ, còn nếu ai muốn học thêm, cô sẽ tìm lớp cho người đó.  Trong thời đại của một xã hội mà dạy và học thêm như đã trở thành một điều không thể thiếu, những lời ấy của cô gây cho con một ấn tượng mạnh mẽ. Kể từ đó, con để ý quan sát cô nhiều hơn. Và con ngỡ ngàng khi nhận ra ẩn sau sự nghiêm khắc kia, có những điều mà lần đầu tiên con thấy trong suốt những năm đi học…

    Là lần đầu con thấy một cô giáo giảng bài còn to hơn cả các thầy, cô dùng mic. Mỗi bài học đều được cô truyền đạt một cách kĩ càng và đầy tâm huyết. Dù cứng đầu và ngang ngạnh, nhưng con đã phải thừa nhận rằng, giờ Toán với con chưa bao giờ lại thú vị đến thế.
     
    Tác giả và cô giáo chủ nhiệm Lê Thị Bạch Yến


    Và tất cả không chỉ có vậy.

    Cách cô bước đến từng bàn để giảng giải cho học sinh những chỗ còn chưa đúng, chỉnh sửa từng nét vẽ hình; cả cách cô tế nhị giữ lại những bài kiểm tra điểm quá kém, để học sinh đó không phải xấu hổ với bạn bè, rồi trao tận tay học sinh và khuyên nhủ… Những lần cô bước xuống đưa thuốc ngậm cho bạn nào đó bị ho, những lần cô đi mua đồ ăn cho bạn nào đó đau bụng vì chưa ăn sáng, những lời hỏi thăm và những cái sờ trán đầy lo lắng khi bạn nào đó mệt mỏi, cả những khi cô đến bên cạnh một bạn nào đó nghỉ ốm vài ngày để hỏi xem bạn đó có hiểu bài không hay ánh mắt chất chứa âu lo và sốt ruột nhìn vào màn hình điện thoại mỗi khi có học sinh vắng mặt mà không có lí do,… Tất cả những điều ấy, đều được quan sát bởi một đứa học trò vốn dĩ rất nhạy cảm là con. Lần đầu tiên nghe nói cô gọi điện hỏi thăm một bạn nghỉ ốm, con đã cười, nghĩ đó chỉ là một cách để tạo ấn tượng tốt với học sinh của một cô giáo mới chủ nhiệm lớp. Nhưng rồi… Từng chút, từng chút một, những yêu thương ấy dần làm dịu mát tâm hồn đã chai sạn của con. Để rồi một ngày, khi chứng kiến cô chườm đá cho một bạn bị ngã xe và không thể viết bài, giây phút đó, con biết rằng, con đã hoàn toàn bị “thu phục” bởi cô. Những điều về cô tựa như một câu chuyện cổ tích mà con từng nghĩ không bao giờ có thực trên đời. Con yêu cô cũng là từ đó…

    Có mấy cô giáo chủ nhiệm như cô, mỗi ngày đến trường đều không quên ghé qua lớp, hỏi thăm từng thầy cô về tình hình học tập của học sinh, giới thiệu và sắp xếp lớp cho từng học sinh muốn đi học thêm, sau đó lại thường xuyên trao đổi với những thầy cô dạy thêm ấy, xem học sinh có đi học đầy đủ không, có học được hay không?

    Có mấy cô giáo chủ nhiệm như cô, biết rõ cả những học sinh nào thường xuyên thức khuya mà nhắc nhở?

    Vâng, cũng không có ai như cô, nhớ sinh nhật của từng học sinh để rồi đến ngày là gửi tin nhắn chúc mừng và cùng với đó là những tấm thiệp chan chứa yêu thương…

    Tác giả nhận giải Ba cuộc thi

    “Dù xấu hay tốt cũng là con mình.” – Cô chưa bao giờ ngừng yêu thương, dù đó có là những học sinh ngỗ ngược và thường xuyên khiến cô phải phiền lòng đi chăng nữa… Còn ghi dấu mãi trong tâm trí con là câu nói: “Đuổi học một học sinh thì rất dễ, nhưng cứu vớt một học sinh mới là khó.” khi cô chia sẻ với lớp về Tùng – một học sinh cá biệt, đã nhiều lần bị cảnh cáo vì thường xuyên trốn học.

    Cũng có những điều mà về sau con mới hiểu.

    Như ngày ấy, con đã từng rất sốc trước câu hỏi nghiêm khắc “Đến bao giờ thì học lại được?” của cô khi con không nộp vở bài tập với lí do con không làm được bài do chưa kịp học lại hết kiến thức lớp 11. Nhưng rồi chính câu hỏi ấy đã thôi thúc con lao vào học Toán với tất cả quyết tâm và niềm say mê. Cũng kể từ đó, con hầu như không bao giờ thiếu dù chỉ một bài trong những phiếu bài tập rất dài và khó của cô. Vì con muốn học thật giỏi Toán, muốn một ngày nào đó cô có thể nhìn con và mỉm cười hãnh diện…
    Và cũng chỉ đến sau này khi nói chuyện với cô nhiều hơn, con mới nhận ra, bình thường giọng cô không hề to như thế, thậm chí sức khỏe cô rất yếu và còn thường xuyên viêm họng, nhưng mỗi khi đứng trên bục giảng, cô luôn muốn tất cả chúng con đều có thể nghe được bài một cách rõ ràng nhất. Con không bao giờ quên được những ngày cô sốt rất cao và ho không dứt mà vẫn cố lên lớp để dạy chúng con. Mỗi lúc nhìn cô xanh xao và mệt mỏi, một lời nói ra đều thật khó khăn, nhưng vẫn gượng mỉm cười, trong lòng con trào dâng một nỗi thương cô vô hạn. Ước mơ đỗ Đại học Y trong con được khơi nguồn từ đó, và lớn dần lên qua những lần cô ốm… Giấc mộng đó có thể xa vời, con đường phía trước sẽ đầy khó khăn và mờ mịt hơn nhiều so với tương lai đầy hứa hẹn của một sinh viên ngành phiên dịch mà con đang có, nhưng con, con vẫn muốn bước đến cùng con đường ấy, trở thành một bác sĩ thật giỏi để chăm sóc cho cô…
     
    Tác giả chụp ảnh lưu niệm với Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Vinh Hiển

    Những ngày còn được học cô, con luôn thích đến trường thật sớm và nhìn vào văn phòng, bởi con biết con sẽ luôn tìm thấy bóng dáng quen thuộc của cô ở đó, và chỉ cần như vậy là đủ để con thấy bình yên, để mọi âu lo, trăn trở đều lắng lại… Hai mươi mốt năm rồi, cô vẫn ở nơi đây như một người lái đò cần mẫn, biết bao thế hệ học trò đã được cô chở qua sông, có người vẫn nhớ, có người đã quên, có người hiểu và cũng có người không bao giờ hiểu, vì học trò vốn dĩ quá vô tư, mà cái nghiêm khắc thì bao giờ cũng dễ thấy hơn là những yêu thương không lời, lặng lẽ… Những lần cô nói rằng cô biết có những học trò chỉ nhìn thấy ở cô sự nghiêm khắc mà thôi, con biết cô buồn, nhưng cô à, chúng con yêu cô chính vì cô như thế, vì tất cả những gì cô làm đều là muốn tốt cho chúng con. Với con, cô chính là định nghĩa về nhà giáo, là chuẩn mực của những gì tốt đẹp và tuyệt vời nhất.

    Trong con, vẫn còn vẹn nguyên một miền ký ức đầy ắp những tin nhắn cô chúc con một ngày tốt lành trong những buổi sáng sớm, những lời chúc cô gửi cho con trước những giờ thi học kỳ, cùng những cuộc gọi khi giờ thi kết thúc, cả những lời động viên khi con thất bại, những lần về muộn cô đèo con và nắm tay con… Cô biết con bé phải trải qua nhiều chuyện và từng một thời hổng kiến thức nghiêm trọng là con không đủ tự tin vào bản thân mình, vì thế mà hay mất bình tĩnh trong những lần kiểm tra, thi cử, bởi vậy dù kết quả con đạt được thế nào cô cũng không một lần nghi ngờ và luôn tin tưởng con có thể làm tốt hơn thế… Cho đến giờ, con vẫn giữ những tin nhắn, cả những cuộc gọi ngày nào như một nguồn động lực, và mỗi khi nhìn lại, con nhớ lắm những dấu yêu xưa… Cuộc đời phía trước còn dài, tương lai còn rộng mở, nhưng con biết tìm ở nơi đâu một điểm tựa yêu thương như thế? Con yêu lắm những lần con chào cô, cô cười rất tươi và véo má con, yêu những giờ ra chơi con nằm dài trên mặt bàn và ngủ vì đêm trước thức quá khuya, cô bước vào và búng tai con, để rồi khi con ngẩng lên thấy cô đang mỉm cười,… Nếu như cuộc sống này là kỳ diệu, thì nụ cười của cô là điều kỳ diệu nhất mà con từng biết. Mỗi lần nhìn nụ cười ấy, con cảm giác như mặt trời bừng sáng, tất cả những mệt mỏi đều tan biến, mọi khó khăn chỉ còn là những hòn đá nhỏ trên con đường đời vốn dĩ gập ghềnh, và con có thể bước qua một cách vững vàng để tiến về phía trước… Con luôn muốn sống như loài hoa hướng dương vẫn vươn mình về phía mặt trời, và cô chính là ánh mặt trời mà con hướng tới.
     
    “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
    Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…”
     
    Giấy chứng nhận giải Ba cuộc thi của tác giả
     
    Kể từ khi rời xa mái trường Chuyên ngữ, “Mong ước kỉ niệm xưa” vẫn là nhạc chờ của con. Và mỗi khi giai điệu ấy cất lên, trong lòng con lại dâng lên một cảm giác buồn và tiếc nuối. Có phép màu nào cho con quay ngược thời gian, để lại được thấy cô cười rạng rỡ mỗi ngày đến lớp, để lại được nghe cô dặn dò “Đi cẩn thận nhé!” trước lúc ra về,…? Ai cũng có một thời để nhớ, để yêu, ai cũng có một phần ký ức mang theo đến suốt cuộc đời, và với con, đó chính là những ký ức về cô, về khoảng thời gian ngắn ngủi được bên cô và sống trong tình yêu thương của cô…

     FLSS News


    CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG

     



     
    Hệ thống quản lý văn bản và điều hành của ĐHQG Hà Nội

    Trang tin tuyển sinh của Trường Đại học Ngoại ngữ-ĐHQG Hà Nội

    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội

    Thủ tục hành chính đối với học sinh PTCNN

    Chi hội cựu giáo chức PTCNN

    © Bản quyền thuộc về trường THPT Chuyên Ngoại ngữ thuộc trường Đại học Ngoại ngữ - ĐHQG Hà Nội
    Địa chỉ: Đường Phạm Văn Đồng, Quận Cầu Giấy, Thành phố Hà Nội
    Điện thoại: (84-4) 3754 9958 - E-mail: info@flss.edu.vn